Nhờ người bạn giới thiệu, tôi tò mò ghé thăm nhà thơ Trần Vàng Sao ở Vỹ Dạ. Anh ta nổi tiếng ở Huế vì bài thơ chưởi nhân tình thế thái, chưởi đồng chí đồng đội, chưởi chế độ đã rắp tâm hãm hại anh ta cho đến tận bây giờ. Trần Vàng Sao trông già trước tuổi. Chiếc áo thun rộng quá khổ phủ lên thân hình ốm nhách ốm nheo. Đôi tay gầy cong queo, cái miệng móm lia chia nói chuyện, giọng Huế dinh. Nhắp ngụm bia Huda Huế, tôi hỏi, bài thơ "Tau Chưởi" anh Đính làm khi mô mà nức nở thế? Không trả lời câu hỏi của tôi, anh ứng khẩu câu thơ mà anh ưng ý nhất, thường được dùng để trả lời cho bạn bè văn chương của anh: "Mi theo cách mạng quá trời, bây giờ nghĩ lại đã đời mi chưa!" Rồi nhìn tôi bằng ánh mắt tinh nghịch, răng? chú mi thuộc bài nớ hà? Em đọc trong Talawas. Bài nớ làm khi mô rứa anh Đính, ngoài Bắc hay là tại Huế? Một lần nữa, anh ta không trả lời, hất hàm về tôi với cái miệng móm chu lại, móm mém ứng khẩu: "Nghe mà liệu cái thần hồn, giả đò đằng hắng m...