Skip to main content

Hãy áp dụng “Ma trận Eisenhower” trong cuộc sống của bạn

Có những ngày bạn làm việc chăm chỉ lắm: không ngủ nướng, không chơi game, không xem tivi, không buôn dưa lê, không lướt web, cả ngày ôm laptop giải quyết cả núi công việc. Nhưng trớ trêu thay, sau những chuỗi ngày chịu khó, khổ cực như thế, bạn lại đạt được… rất ít. Tại sao vậy? 
Đó là vì bạn mới chỉ LÀM VIỆC CHĂM CHỈ thôi, chưa LÀM VIỆC HIỆU QUẢ. 
Nếu bạn cần giải quyết 100 đầu việc, bạn sẽ cần mẫn giải quyết từng việc từng việc một, rất hạnh phúc, không kêu ca, không phàn nàn. Bạn nghĩ mình đã đúng. Đáng ra bạn phải đạt kết quả cao chứ?
Dwight D. Eisenhower – vị tổng thống thứ 34 của Hoa Kỳ sẽ cho bạn câu trả lời vô cùng thuyết phục. Đó là bạn phải biết cách sắp xếp ưu tiên cho công việc.
tổng thống Mỹ, Ma trận Eisenhower
Dwight David Eisenhower. (Ảnh: Wikipedia)
Phương pháp sắp xếp ưu tiên công việc sau này được đặt tên là “Ma trận Eisenhower”.
Theo ma trận Eisenhower, chúng ta sẽ chia công việc thành 4 cấp độ:
P1: Quan trọng, khẩn cấp
P2: Quan trọng, không khẩn cấp
P3: Không quan trọng, khẩn cấp
P4: Không quan trọng, không khẩn cấp
(P là Priority: Sự ưu tiên)
Nhìn qua thì có vẻ như P3 và P4 bạn có thể bỏ qua không cần làm gì cả? Hãy kiên nhẫn đọc tiếp kế hoạch làm việc dưới đây nhé.
P1: Quan trọng, khẩn cấp
Đây là những việc có thứ tự ưu tiên số 1, cần phải làm vì nó quan trọng và phải làm ngay vì nó khẩn cấp. Những việc xếp vào nhóm P1 bao gồm:
– Trong kế hoạch: Deadline của dự án, kỳ thi gần kề, trả lời email (có khung giờ cố định)
– Ngoài kế hoạch: Người thân bị ốm, cuộc họp khẩn cấp
Những việc thuộc cấp độ P1 cần có tỷ trọng hợp lý, để thúc giục chúng ta làm việc nhưng không quá áp lực.
Thông thường tỷ trọng hợp lý của cấp độ này là 15%.
Ma trận Eisenhower
(Ảnh: Unsplash)

P2: Quan trọng, không khẩn cấp

Những việc cần làm nhưng sẽ làm sau ưu tiên 1. Thông thường, chúng ta sẽ giảm tỷ  trọng P1 trong kế hoạch bằng cách tăng P2, chẳng hạn chúng ta sẽ phân bổ công việc hoàn thành trước deadline thì deadline dự án sẽ không cần phân bổ vào P1 nữa.
Những việc được xếp vào P2 bao gồm:
– Việc ôn thi, đọc sách trau dồi kiến thức, giải quyết công việc mỗi ngày.
– Hoạt động ổn định theo kế hoạch (xem 1 show truyền hình vào 1 ngày cố định trong tuần, chơi thể thao cuối tuần, cập nhật tin tức mỗi ngày…)
Cấp độ P2 nên chiếm tỷ trọng cao nhất trong 4P để đảm bảo cuộc sống ổn định, không xê dịch nhiều, không bị gấp gáp, áp lực cao.
Tỷ trọng hợp lý của cấp độ này là 75%.
(Ảnh: Unsplash)

P3: Không quan trọng, khẩn cấp

Những việc xếp vào P3 là những việc ngoài kế hoạch nhưng lại cần giải quyết ngay, mặc dù nó không hướng mục tiêu của chúng ta (không quan trọng).
Ví dụ cho những trường hợp này là trả lời cuộc gọi của bạn cũ, tình cờ gặp người quen lâu ngày không gặp, giúp đỡ lời nhờ vả từ người thân (đi mua đồ hộ, lấy đồ hộ).
Mặc dù không quan trọng nhưng những việc này vẫn cứ xảy ra hàng ngày, và chúng ta vẫn phải dành thời gian để giải quyết chúng.
Hãy dự trù cho nó 5% bạn nhé!

(Ảnh: Unsplash)
P4: Không quan trọng, không khẩn cấp
Những việc xếp vào cấp độ P4 tuy không quan trọng, không khẩn cấp nhưng đôi khi chúng ta vẫn làm. Thật đấy!
Như khi công việc đang gấp gáp, bạn tự dưng lại muốn lười, ngồi đọc 1 mẩu truyện cười, xem 1 clip.
Mặc dù là không quan trọng và không khẩn cấp nhưng trong một số tình huống nó lại trở lên khẩn cấp vì tính chất công việc, hoàn cảnh áp lực…
Dành cho cấp độ này 5% quỹ thời gian bạn có là hợp lý.

(Ảnh: Unsplash)
Ma trận Eisenhower đã chứng minh hiệu quả của nó qua nhiều năm và còn tồn tại đến bây giờ. Bạn có thể áp dụng nó linh hoạt cho cuộc sống của mình.
Minh Minh
Trí Thức VN


https://thanhnientudo.com/2018/11/03/hay-ap-dung-ma-tran-eisenhower-trong-cuoc-song-cua-ban/

Comments

Popular posts from this blog

GUSTAVE COURBET Danh họa Pháp có nét vẽ táo bạo bức phá cả nề nếp luân lý, không ngụy tạo.

*Xem thêm về những tác phẩm mang tính bức phá và táo bạo của  Gustave Courbet   *tranh minh họa và nguồn sưu tầm :    ViVi VÕ Hùng Kiệt Trong lãnh vực hội họa Tây phương, bức tranh  L’Origine du Monde (Cội Nguồn Nhân Gian)  của Gustave Courbet  có một chỗ đứng riêng biệt. Được vẽ vào năm 1866, bức họa chỉ được chính thức trưng bày trong viện bảo tàng vào năm 1995. Nội dung táo bạo có thể giải thích vì sao tác phẩm đã bị cất giấu trong hơn một thế kỷ, bởi vì bức tranh không vẽ gì khác ngoài bộ phận sinh dục của phụ nữ. *-“Tôi chưa từng nhìn thấy một thiên thần, và tôi không thể vẽ điều không thấy”. Sinh thời họa sĩ Gustave Courbet từng thốt lên như vậy, khi người ta lên án bức “Cội nguồn trần thế”  (L’origine du monde)  của ông là “điếm nhục” và đủ mọi ngôn từ mô tả sự đồi trụy khác. Điều này cũng dễ hiểu, bởi ông vẽ bức tranh này vào năm 1866 và hơn một thế kỷ sau, vào năm 1995, nó mới được chính thức trưng bày tại Viện Bảo tàng Ors...

AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN

GỌI LÀ TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ KHÔNG OAN TÍ NÀO -New York Times viết bài nhận định, ca ngợi cụ Biden khi ra lệnh tháo chạy, đã lấy một quyết định dứt khóa và can đảm -decisive and courageous-. Nếu vắt chân lên cổ tháo chạy lúc 3g sáng là can đảm thì tất cả tự điển trên thế giới này cần phải được sửa lại hết. -CNN, đài TV cấp tiến cuồng, đã biện hộ cho cụ Biden, nhận định mất Afghanistan sẽ là một vết dơ nhỏ -small stain- trong gia tài cụ Biden để lại. Hả? “vết dơ nhỏ”? ___________________________________________________________________________________________________________  AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN     Tin tức thời sự từ đầu năm tới nay cho thấy nước Mỹ đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc xuống hố tự diệt. Chính quyền của cụ Biden trong hơn nửa năm qua đã đi từ khủng hoảng vĩ đại này tới khủng hoảng khổng lồ nọ. Mà đó chỉ là thành quả của hơn nửa năm, và cụ Biden sẽ còn ngồi đó gần ba năm rưỡi nữa, nếu còn sức khỏe thể xác và tinh thần, là việc càng ngày ...

Tướng TQ 'đã ra sách về trận Lão Sơn'

B Blogger  Phạm Viết Đào đã thăm lại chiến trường cũ Vị Xuyên và chụp hình với người địa phương "Chúng tôi biết rằng trận Lão Sơn này, Trung Quốc gọi là Lão Sơn ấy, chính đích thân tướng Lưu Á Châu là con rể của Phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Tiên Niệm, đã viết rất nhiều cuốn sách," trong khi ở Việt Nam chỉ gần đây mới được nói đến trận đánh, theo blogger Phạm Viết Đào từ Hà Nội. Trả lời tại  Tọa đàm  trên mạng Google+ do BBC Tiếng Việt chủ trì hôm 16/7, ông Phạm Viết Đào  còn nói: "Chính Nguyên soái Diệp Kiếm Anh đã viết thư tay Lưu Á Châu vào lấy tài liệu." "Chính quyển tiểu thuyết này đã được một Tạp chí của Việt Nam là Hồn Việt (Tạp chí thuộc Hội nhà văn Việt Nam) giới thiệu," "Tôi đã phản ánh rất dữ việc tại sao một Tạp chí của Việt Nam giới thiệu một cuốn tiểu thuyết của Trung Quốc viết về Lão Sơn, trong khi chúng tôi là những người nhà văn muốn viết thì không ai được viết." Rõ ràng, phía Việt Nam, trách nhiệm (im lặng về trận...