Skip to main content

Ngày Tự do Báo chí Thế giới là gì?

Tại sao ngày 3 tháng 5?

Một người đàn ông đưa ra trang nhất của nhật báo Ozgur với tiêu đề
“can thiệp đẫm máu” khi mọi người tập trung bên ngoài trụ sở chính
của tờ báo Zaman ở Istanbul, ngày 6 tháng 3 năm 2016.
Ngày Tự do Báo chí Thế giới (WPFD) là gì?
Đó là gì? Một ngày kỷ niệm toàn cầu nhấn mạnh sự tự do thông tin là một quyền con người căn bản, đề cao tự do báo chí trên toàn thế giới, và là một sự nhắc nhở rằng ở hàng chục quốc gia, những ấn phẩm vẫn bị kiểm duyệt, bị phạt tiền và bị đóng cửa, trong khi những nhà báo và biên tập viên bị sách nhiễu, tấn công, câu lưu và đôi khi bị sát hại.
Tại sao ngày 3 tháng 5? Ngày này được Liên Hiệp Quốc thông qua vào năm 1993, kỷ niệm Tuyên bố Windhoek.
Tuyên bố Windhoek là gì? Một tuyên bố những nguyên tắc tự do báo chí do những nhà báo ở Châu Phi soạn thảo trong một hội thảo của UNESCO về “Thúc đẩy Nền Báo chí Châu Phi Độc lập và Đa nguyên” ở thành phố Windhoek, Namibia, vào năm 1991.
Tuyên bố nói gì? Tuyên bố Windhoek kêu gọi truyền thông tự do, độc lập, đa nguyên trên toàn thế giới, mô tả tự do báo chí là thiết yếu đối với dân chủ và là một quyền con người căn bản.
Những cột mốc công nhận vào ngày 3 tháng 5 năm 2016
* Kỷ niệm 250 năm luật tự do thông tin đầu tiên của thế giới, áp dụng ở cả hai nước Thụy Điển và Phần Lan hiện đại.
* Kỷ niệm 25 năm thông qua Tuyên bố Windhoek về những nguyên tắc tự do báo chí ở Namibia.
* Năm đầu tiên trong chu kỳ 15 năm của Những Mục tiêu Phát triển Bền vững mới, một tập hợp những mục tiêu được thông qua vào ngày 25 tháng 9 năm 2015, để chấm dứt nghèo túng, bảo vệ hành tinh, và bảo đảm sự thịnh vượng cho tất cả mọi người là một phần của chương trình phát triển bền vững mới. Mỗi một mục tiêu lại có những kết quả nhắm tới cụ thể cần đạt được trong 15 năm tiếp theo.
Hội nghị WPFD
Ngày 2-4 tháng 5 năm 2016, diễn ra tại Helsinki, Phần Lan, và được tổ chức bởi UNESCO và Bộ Giáo dục và Văn hóa và Phần Lan
Giải thưởng Tự do Báo chí UNESCO/Guillermo Cano
Được trao cho Khadija Ismayilova, một nhà báo điều tra từ Azerbaijan. Bà Ismayilova làm trưởng văn phòng ở Baku cho Ban Tiếng Azerbaijan của Đài Âu Châu Tự do.
Bà Ismayilova ban đầu đã bị bắt và bị giam giữ vào ngày 5 tháng 12 năm 2014 về những cáo buộc phỉ báng mà những tổ chức nhân quyền quốc tế nói là bịa đặt. Bà bị kết án 7 năm rưỡi tù giam về những cáo buộc liên quan đến lạm quyền và trốn thuế. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền mô tả thủ tục tố tụng là truy tố có động cơ chính trị, xét xử sai trái, và một chiến dịch làm mất uy tín của bà.
Ljiljana Zurovac, chủ tịch Ban giám khảo Giải thưởng Tự do Báo chí UNESCO/Guillermo Cano 2016 nói: “Khadija Ismayilova rất xứng đáng nhận Giải thưởng và tôi vui mừng khi thấy sự can đảm và tính chuyên nghiệp của bà ấy được công nhận.”
Giải thưởng được đặt theo tên của Guillermo Cano Isaza, một nhà báo người Colombia bị ám sát trước cửa tòa báo của mình, El Espectador, ở Bogotá, vào tháng 12 năm 1986, sau khi lên tiếng chống lại những băng đảng ma túy.

Comments

Popular posts from this blog

GUSTAVE COURBET Danh họa Pháp có nét vẽ táo bạo bức phá cả nề nếp luân lý, không ngụy tạo.

*Xem thêm về những tác phẩm mang tính bức phá và táo bạo của  Gustave Courbet   *tranh minh họa và nguồn sưu tầm :    ViVi VÕ Hùng Kiệt Trong lãnh vực hội họa Tây phương, bức tranh  L’Origine du Monde (Cội Nguồn Nhân Gian)  của Gustave Courbet  có một chỗ đứng riêng biệt. Được vẽ vào năm 1866, bức họa chỉ được chính thức trưng bày trong viện bảo tàng vào năm 1995. Nội dung táo bạo có thể giải thích vì sao tác phẩm đã bị cất giấu trong hơn một thế kỷ, bởi vì bức tranh không vẽ gì khác ngoài bộ phận sinh dục của phụ nữ. *-“Tôi chưa từng nhìn thấy một thiên thần, và tôi không thể vẽ điều không thấy”. Sinh thời họa sĩ Gustave Courbet từng thốt lên như vậy, khi người ta lên án bức “Cội nguồn trần thế”  (L’origine du monde)  của ông là “điếm nhục” và đủ mọi ngôn từ mô tả sự đồi trụy khác. Điều này cũng dễ hiểu, bởi ông vẽ bức tranh này vào năm 1866 và hơn một thế kỷ sau, vào năm 1995, nó mới được chính thức trưng bày tại Viện Bảo tàng Ors...

AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN

GỌI LÀ TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ KHÔNG OAN TÍ NÀO -New York Times viết bài nhận định, ca ngợi cụ Biden khi ra lệnh tháo chạy, đã lấy một quyết định dứt khóa và can đảm -decisive and courageous-. Nếu vắt chân lên cổ tháo chạy lúc 3g sáng là can đảm thì tất cả tự điển trên thế giới này cần phải được sửa lại hết. -CNN, đài TV cấp tiến cuồng, đã biện hộ cho cụ Biden, nhận định mất Afghanistan sẽ là một vết dơ nhỏ -small stain- trong gia tài cụ Biden để lại. Hả? “vết dơ nhỏ”? ___________________________________________________________________________________________________________  AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN     Tin tức thời sự từ đầu năm tới nay cho thấy nước Mỹ đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc xuống hố tự diệt. Chính quyền của cụ Biden trong hơn nửa năm qua đã đi từ khủng hoảng vĩ đại này tới khủng hoảng khổng lồ nọ. Mà đó chỉ là thành quả của hơn nửa năm, và cụ Biden sẽ còn ngồi đó gần ba năm rưỡi nữa, nếu còn sức khỏe thể xác và tinh thần, là việc càng ngày ...

AFGHANISTAN: HẠ MÀN !!!

  Thấy quá.. quen quen. Nhưng có điểm hơi khác. Dưới thời TT Ford, tràn ngập tin Mỹ giúp di tản cả trăm ngàn người Việt. Bây giờ, không nghe bất cứ ai nói di tản dân Afghan hết. Chỉ có vài ngàn cựu thông dịch viên được cấp chiếu khán vào Mỹ, nhưng không ai biết họ sẽ được di tản hay không và bằng cách nào. Cụ Biden năm xưa công khai chống di tản dân Việt, bây giờ là tổng thống đời nào cho phép di tản dân Afghan. Có gì đáng thắc mắc? Trong khi cụ Biden tuyên bố cụ “hy vọng Taliban sẽ đối xử tử tế với dân Afghan”. Rồi hăm dọa nếu Taliban đối xừ tàn ác với dân Afghan thì chúng sẽ phải hứng chịu hậu quả. Hy vọng ?!!! Không thể nào có một tổng thống nào ngớ ngẩn hơn cụ Biden. Nếu Taliban không đáp ứng ‘hy vọng’ của cụ thì sao? Sống chết mặc bay chứ gì nữa? Hăm doạ?!!! Ai sợ cụ Biden? Trong khi đó thì cụ Biden ở đâu? Làm gì? Ở trại David, nghỉ hè! Không nghe, không thấy, không nói gì. Cả bà phó Kamala cũng biến mất không ai biết đang ở đâu, mắc làm va-li đi Singapore ...