Skip to main content

Viết cho những người đứng bên lề

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Biển bây giờ là chén thuốc độc trong tâm tưởng mỗi gia đình người Việt. Theo thời gian cá, nước mắm, và muối từ biển nhiễm độc rồi cuối cùng sẽ lên bàn ăn gia đình. Mỗi bữa ăn là sự cam phận chép miệng. Thôi thì phải thế thôi. Một sự bình thường mới khởi đầu cho những sự bình thường mới khác như thế sẽ chờ ta dọc trên đường đời khốn khổ từ đây về sau.

Những sự bình thường mới này cuối cùng sẽ nhiễm độc toàn diện tâm hồn chúng ta. Một khi con người thờ ơ với số phận của mình, cuộc đời họ bắt đầu là sự sinh tồn đơn thuần về thể chất bên ngoài nền văn minh tinh thần và đạo lý chung của nhân loại. Cuộc đời của họ khiến ta nhớ lời của triết gia Friedrich Nietzsche “các người đã tiến từ sâu bọ lên thành người, nhưng đa phần trong các người vẫn còn là sâu bọ. Ngày xưa các người là khỉ, nhưng ngay bây giờ cũng vậy, con người càng khỉ hơn cả khỉ.”

Đây không phải là sự quá lời hay quá bi quan. Trong xã hội này để sống nhiều người chọn trở thành sâu bọ như lời của tác giả Nguyễn Ngọc Già “Thế là tôi bắt tay và tự hóa kiếp mình trở thành một con sâu… Từ đấy, tôi bắt đầu sống kiếp sâu bọ, như tất cả sâu bọ đang sống và hút dưỡng khí của đất nước này, dân tộc này.” Anh Già tỉnh thức, chọn con đường viết để trở thành người. Nhưng con đường thoát kiếp sâu bọ ấy đã đưa anh đến nhà tù.

Đa phần chúng ta thà tồn tại như kiếp sâu bọ trong nhà tù lớn còn hơn sống như con người trong nhà tù nhỏ. Chúng ta là những sâu bọ chính vì thiếu trách nhiệm với thể chất và tâm hồn của mình và người thân. Những con sâu ẩn sâu trong tim người. Chế độ toàn trị muôn năm trường trị nhờ những sâu bọ bò từ thế hệ này sang thế hệ khác ở bên lề cuộc đời.

Vì vậy xuống đường không chỉ vì môi trường sinh tồn. Xuống đường còn là tấm gương để ta nhìn thấy bóng người một thời của chính mình.


Comments

Popular posts from this blog

GUSTAVE COURBET Danh họa Pháp có nét vẽ táo bạo bức phá cả nề nếp luân lý, không ngụy tạo.

*Xem thêm về những tác phẩm mang tính bức phá và táo bạo của  Gustave Courbet   *tranh minh họa và nguồn sưu tầm :    ViVi VÕ Hùng Kiệt Trong lãnh vực hội họa Tây phương, bức tranh  L’Origine du Monde (Cội Nguồn Nhân Gian)  của Gustave Courbet  có một chỗ đứng riêng biệt. Được vẽ vào năm 1866, bức họa chỉ được chính thức trưng bày trong viện bảo tàng vào năm 1995. Nội dung táo bạo có thể giải thích vì sao tác phẩm đã bị cất giấu trong hơn một thế kỷ, bởi vì bức tranh không vẽ gì khác ngoài bộ phận sinh dục của phụ nữ. *-“Tôi chưa từng nhìn thấy một thiên thần, và tôi không thể vẽ điều không thấy”. Sinh thời họa sĩ Gustave Courbet từng thốt lên như vậy, khi người ta lên án bức “Cội nguồn trần thế”  (L’origine du monde)  của ông là “điếm nhục” và đủ mọi ngôn từ mô tả sự đồi trụy khác. Điều này cũng dễ hiểu, bởi ông vẽ bức tranh này vào năm 1866 và hơn một thế kỷ sau, vào năm 1995, nó mới được chính thức trưng bày tại Viện Bảo tàng Ors...

AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN

GỌI LÀ TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ KHÔNG OAN TÍ NÀO -New York Times viết bài nhận định, ca ngợi cụ Biden khi ra lệnh tháo chạy, đã lấy một quyết định dứt khóa và can đảm -decisive and courageous-. Nếu vắt chân lên cổ tháo chạy lúc 3g sáng là can đảm thì tất cả tự điển trên thế giới này cần phải được sửa lại hết. -CNN, đài TV cấp tiến cuồng, đã biện hộ cho cụ Biden, nhận định mất Afghanistan sẽ là một vết dơ nhỏ -small stain- trong gia tài cụ Biden để lại. Hả? “vết dơ nhỏ”? ___________________________________________________________________________________________________________  AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN     Tin tức thời sự từ đầu năm tới nay cho thấy nước Mỹ đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc xuống hố tự diệt. Chính quyền của cụ Biden trong hơn nửa năm qua đã đi từ khủng hoảng vĩ đại này tới khủng hoảng khổng lồ nọ. Mà đó chỉ là thành quả của hơn nửa năm, và cụ Biden sẽ còn ngồi đó gần ba năm rưỡi nữa, nếu còn sức khỏe thể xác và tinh thần, là việc càng ngày ...

Bộ tranh biếm họa về công lý của các nhà lãnh đạo trên thế giới

Gunduz Agayev là một họa sĩ vẽ tranh biếm họa nổi tiếng. Chủ đề ông theo đuổi đó chính là nhân quyền và công lý.  Ông chia sẻ: "Tôi đã dành 15-16 ngày cho chủ đề này. Tôi định hình suy nghĩ và đọc những tình huống xảy ra ở các quốc qua. Những bức  tranh biếm họa  mô tả tình trạng thực tế ở các nước." Trước đây, ông đã vẽ những loạt  ảnh biếm họa  nổi tiếng, chẳng hạn như: "Thánh Selfie", "Cảnh sát toàn cầu" và "Chỉ những kẻ độc tài". 1. Nga 2. Đức 3. Iran 4. Hy Lạp 5. Trung Quốc 6. Bắc Triều Tiên 7. Syria 8. Mỹ 9. Anh 10. Thổ Nhĩ Kỳ 11. Brasil 12. Pháp 13. Azerbaijan 14. Penguinlandia Ngọc Hà - Ohay TV