
Bài luận văn của em Lê Trần Thu Nguyệt - Lớp 12/A4 - Trường
THCS III - TP/HCM.
Đề bài:
“Xung quanh bạn, những thành tựu đổi mới của xã hội
đất nước, có thứ nào đôi khi có thể sẽ tốt hơn, nếu theo suy nghĩ của bạn?”
Bài Làm:
"Sáng ngày 30 tháng 4 - Trôi theo dòng người tấp nập
Tôi ngược lên cầu Thị Nghè rẽ trái đường Nguyễn Bỉnh Khiêm định vào đại lộ Lê
Duẩn xem lễ duyệt binh chào mừng “Đại Thắng”, nhưng đến trước thảo cầm viên là
cảnh sát công an ách lại kiểm ra, chỉ có giấy mời mới vào được khu vực trung
tâm hành lễ.
Lỡ đi rồi biết làm sao, đứng bên lề đường trưa nắng như
thiêu đốt, một chiếc xe bus quân đội đời mới dừng lại mở cửa hơi lạnh từ trong
xe hắt ra mát rượi nhiều người đứng tuổi trên xe bước xuống, quân phục “Giải
Phóng Quân” mới tinh một màu xanh lá với huân, huy chương lủng lẳng đầy ngực xếp
hàng đủng đỉnh oai vệ đi sau người cầm cờ hướng vào khán đài.
Khát nước, bước qua bên kia đường mua ly nước mía, mắt tôi
chợt dừng lại dưới đất cách vài bước chân ngồi bên cột đèn đường hứng cái nắng
chói chang gay gắt là một bóng người lớn tuổi đen đúa cụt cả đôi chân cái nón vải
sùm sụp trên đầu và chiếc áo rằn ri lá cây rừng bạc màu nắng gió trước mặt là
cái lon sắt cũ kỹ đựng tiền lẻ.
Cầm ly nước mía tự nhiên đôi chân tôi bước lại, ngồi xuống
hai tay bê ly nước tôi ngỏ lời: Thưa, cho cháu mời bác ly nước và cũng không
quên bỏ vào cái lon sắt tờ bạc mười ngàn đồng, ngạc nhiên bên trong cái lon sắt
nằm chèo queo là cái huy chương bằng kim loại cũ mèm, tôi cầm lên ngắm nghía hỏi
khẽ: bác là thương binh? Bác ấy cười móm mém: Thưa cô, tôi là phế binh chế độ
cũ QL/VNCH, cái huy chương đó là “Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu” kỷ
niệm trận ĐăkTô, Tân Cảnh.
Đứng ở đây xa quá không xem được gì nhiều. Tôi mua vé vào Thảo
Cầm Viên kề bên, ngồi trên thảm cỏ xanh dưới bóng cây trốn cái nắng mang theo
trong lòng một thứ gì đó nằng nặng, không dưng tự nhiên bỗng thấy vương vấn một
thoáng ngậm ngùi...
Rồi tự hỏi: Sao cũng là người Việt Nam cũng chiến binh như
nhau nhưng ngày “đại thắng” thống nhất non sông, dân tộc chứng kiến hai số phận
“Vinh Nhục” đôi đường tương phản đến não lòng như vậy?.
Rồi như tự trả lời cho chính mình: Nếu ngày xưa sau khi bị
chia đôi hai miền đất nước vào năm 1954 sao Miền Bắc, Bác Hồ không làm như miền
Nam là “tuyên chiến” nhưng tuyên chiến với đói nghèo lạc hậu với nhược tiểu của
một quốc gia vừa thoát tròng 100 năm nô lệ, hai miền Bắc Nam cùng thi đua nhau,
Sài Gòn ông Ngô Đình Diệm thì dựa vào viện trợ của Mỹ và các nước tư bản để
phát triển cùng nhịp điệu với các quốc gia Đông Nam Á. Hà Nội thì ông Hồ Chí
Minh dựa vào Liên Xô, Trung Quốc và khối Đông Âu viện trợ xây dựng lại miền Bắc
sau cơn đói tang thương Ất Dậu, chưa cần thiết phải tuyên chiến đánh nhau và với
vị trí đắc địa nhìn ra Biển Đông trên “đại lộ” hàng hải quốc tế thì sau hơn 60
năm (kể từ 1954) nếu sáng suốt và khôn khéo thì hôm nay chí ít hai miền Bắc Nam
đã như là Hàn Quốc - Đài Loan hay Singapore, kinh tế phát triển bao nhiêu thì
xã hội kiến thức văn minh con người cũng cao theo chừng ấy và lúc này sau bao
nhiêu năm, là lúc người dân hai miền sẽ biết phải làm như thế nào để tương
thích với tầm cao trí tuệ, để nhân danh nhân quyền nhất trí bằng một cuộc biểu
quyết thống nhất trong êm đềm văn minh như Đông và Tây Đức trước kia và sẽ bầu
tổng thống và Quốc Hội mà nhân sự là tổng hợp nhân tài trộn lẫn của cả ba miền
Trung Nam Bắc trong công bằng quang minh chính trực.
Và như vậy là hoàn toàn không có mấy triệu người, một thế hệ
thanh niên rường cột quốc gia nằm xuống, không có biết bao cảnh tang thương đoạn
trường do khói lửa chiến tranh bom đạn từ nước ngoài mang vào gây ra và quan trọng
là đôi khi qua cuộc bầu cử thống nhất bởi trí tuệ văn minh nhân quyền đích thực
của toàn dân phát triển qua 60 năm không bị chiên tranh hôm nay có thể Việt Nam
không phải là một nước CS/XHCN mà được toàn dân chọn lựa là một quốc gia đa
nguyên tự do dân chủ như đa phần các quốc gia trong LHQ hiện nay và vì vậy chắc
chắn không có hình ảnh ngày lễ “Thống Nhất” duyệt binh mà có Bác thương binh
QL/VNCH miền Nam ngồi bên vệ đường nắng bụi cùng cái huy “Anh Dũng Bội Tinh” và
nhất là sẽ có gần trăm triệu người cùng chung vui chứ chẳng có triêu người nào
buồn…
Tóm lại có rất nhiều thứ, nhưng một thứ lớn nhất “có thể sẽ
làm cho xã hội tốt hơn rất nhiều so với ngày nay, nếu không có cuộc chiến tranh
phát xuất từ miền Bắc vào miền Nam” gây ra."
14/05/2015
Comment:
HS cấp II hoặc cấp III không thể nào viết ra bài văn với lối
hành văn hơn cả sv đại học. HS cấp 2-3 thật sự có viết bài văn trên phải được
chỉnh sửa của người trong giới văn học. Theo lịch sử cấp 2-3 hs vn chưa học chi
tiết ls nhiều như vậy. Nói chung bài văn ủng hội chế độ vnch nhưng mượn tay hs
cấp 2-3 thì không nên, tôi là nhà báo từng làm việc tại vn. Phong văn rất dể
phân tích, đưa bài văn vô computer phân tích chúng tôi biết được trình độ và độ
tuổi của tác gỉa. Nếu có lời mộ phạm không phải cố tình đứng trên phương diện
nhà báo tôi muốn nói suy nghĩ của riêng tôi.
Không để tui yên hỉ các chị London đang lạnh biết giờ này mấy
h không kiu tui cmnt, Tammy cmnt đúng không thấy tui like các chị biết còn hỏi???
Anh Bao Huynh cẩn thận nếu tác gỉa là đàn ông thì sao rút lại
lời của nam nhi đại trượng phu hơi khó. Tôi không biết về văn không cần dùng
computer phân tích, đọc lối hành văn tôi cãm giác đây là lối viết văn của đàn ông
hoặc gỉa người đàn ông chỉnh lại cho người nử, dựa trên 2 chử tôi đoán ra
"lủng lẳng" hai chử này nam hay xử dụng hơn nử, đa số nử xử dụng 2 chử
"tòng teng". Tùy ý mỗi người, không chắc ăn không cmnt. Bài văn qúa
nhiều mâu thuẩn nên tôi không like. Đừng ném đá tôi binh cộng sản nhé, tôi muốn
lý lẻ phần nào ngày 30/4 đau buồn như vậy AI KIẾM ĐƯỢC 1 CỰU TPB QLVNCH TRÊN
CÁC CON ĐƯỜNG CHÍNH HOẶC CÁC NGỎ HẺM NHÀ HÀNG Ở VN TÔI THUA GÌ CỦNG ĐƯỢC VÀ SẲN
SÀNG BỎ NGHỀ LUẬT SƯ CỦA TÔI.
Không biết mọi người nghĩ sao cho là bài văn hay, có ai nghĩ
ngược lại ý đồ đen tối cố tình hạ nhục Bắc Đẩu Bội Tinh của CSQLVNCH hay không?
Quân chương Bắc Đẩu Bội Tinh nằm trong ca xin ăn....người TPB phải có tự ái của
1 QNQLVNCH ngày 30/4 đi xin ăn bỏ quân chương vô ca xin ăn, các vị cho là bài
văn hay, xin lổi người viết văn qúa thông minh dựa trên hs cấp 2-3 đưa ra bài
văn như vậy nghĩ rằng người khác không biết. Các vị không đọc kỷ không hiểu tư
cách của 1 thương phế binh vnch ra sao các vị nhảy vô khen bài văn. Tôi đi ăn ở
vn gặp 1 TPB chú hát và đàn bán vé số mời tôi mua, tôi không mua vì không chơi
vé số, tôi nhả ý cho tiền chú và mời chú ăn. Anh lớn của tôi nói mua thì mua
không mua không được làm như vậy, anh tôi la tôi rất lớn tiếng, chú nói tuy chú
là TPB nhưng chú muốn kiếm tiền không muốn xin tiền cháu ạ, xin lổi làm cháu hiểu
lầm và phiền bửa ăn của cháu, chú quay lưng đi nước mắt tôi chảy xuống chạy đến
mời chú cùng ăn với tôi 1 bửa, chú nói sợ ăn mất thời gian không kịp bán bị lổ.
Tôi xin phép mua 10 vé số và năn nỉ chú nhận thêm chú nhất định kg nhận. Khi
chú quay lưng đi tôi tỉnh người cự anh tôi "làm gì la dử vậy" anh tôi
nói làm ơn đừng nghĩ ai củng vì tiền, anh Trí về đây từ năm 96 làm việc chứng
kiến nhiều lắm, nhất là ở ngay bánh xèo đinh công tráng Tân Định, Bé làm ơn
không biết thì hỏi. Anh lớn của tôi hiện vẩn đang làm ở vn từ năm 96 cho đến
hôm nay.
Yêu cầu các bạn trong group đừng mention tên Lynn trong thời
gian Lynn travel nhé thank you.
Comments
Post a Comment