Skip to main content

Người hớt tóc trả ơn ở bệnh viện Ung Bướu

Mỗi chiều, dưới chân cầu thang Bệnh viện Ung bướu đường Nơ Trang Long, phường 7, quận Bình Thạnh, Sài Gòn, một chàng trai vừa lẹ làng vừa tỉ mỉ hớt tóc cho hàng chục bệnh nhân và những trẻ em nghèo sống lang thang .

Thanh niên ấy là Nguyễn Trung Toàn 28 tuổi, quê ở Bình Thuận, mới ra nghề hớt tóc được hơn một năm nay. Anh tâm sự với người quen: “Khi nhìn thấy nhiều bệnh nhân luộm thuộm với mái tóc bết mồ hôi hoặc những cái đầu cạo trọc nham nhở, do bệnh nhân nhờ người khác cạo hoặc tự cạo vì thiếu tiền, lòng mình dậy lên tình thương vô hạn với những người kém may mắn đó…”.
Với một chiếc tông-đơ cũ, cây kéo, chiếc lược nhỏ, chiếc bình phun nước con con… và vài dụng cụ đơn sơ khác, Nguyễn Trung Toàn đã nhanh tay hớt miễn phí cho hàng chục bệnh nhân ung thư vào mỗi buổi chiều.
Khi hành nghề, anh không cần ghế nệm mà chỉ cần một chiếc ghế nhựa mượn tạm là đủ để Toàn tạo kiểu tóc mới cho nhiều người đang cần. Anh cho biết mỗi chiều khi làm xong ở tiệm hớt tóc gần đó, anh thu xếp đồ nghề chạy ra đây để hớt tóc cho các bệnh nhân nghèo hoặc bất kỳ ai có nhu cầu… Riêng ngày chủ nhật thì anh phục vụ bệnh nhân cả ngày.
Nhưng vì lý do gì mà Toàn chọn bệnh viện Ung bướu để làm công việc đầy tình thương này? Nghe anh thành thực tâm sự người ta mới biết, trước đây khi từ miền Trung vào Sài Gòn đi học nghề hớt tóc, có ngày anh hết tiền ăn cơm, anh đã ra Bệnh viện Ung bướu để nhận những hộp cơm miễn phí của những người làm từ thiện. Dù anh không phải là bệnh nhân, anh vẫn được đối xử như mọi người, nhờ đó qua được những ngày thiếu thốn.
Toàn giải bày: “Nhà mình cũng nghèo nên mình thấu hiểu cảnh nghèo của người khác, nhất là những bệnh nhân chẳng may mắc chứng bệnh hiểm nghèo. Lúc ăn những suất cơm miễn phí, mình tự hứa trong lòng nếu học xong nghề hớt tóc, sẽ hớt tóc miễn phí cho những bệnh nhân ung thư và những người kém may mắn, để mong họ vơi bớt nhọc nhằn trong cuộc sống. Từ lâu mình đã không còn nhận cơm miễn phí nữa vì mình muốn nhường phần cơm ấy cho những người khó khăn hơn”.
Một người trung niên quê miền Trung vào điều trị ở đây được hơn một tháng nay, vừa ngồi cho Toàn hớt tóc vừa nói: “Tôi nghe nhiều người giới thiệu có anh này hớt tóc miễn phí nên chờ ảnh hai bữa nay... Nhà nghèo lại đang mang bệnh, tiết kiệm được vài chục ngàn đồng cũng đỡ ngặt”.
Mặt khác, biết Toàn hớt tóc miễn phí, mà lại hớt đẹp nên nhiều bác xe ôm và những người bán hàng dạo đã đến hớt với anh. Họ ủng hộ bằng một số tiền khiêm tốn nhưng Toàn nhất quyết không nhận tiền, mà chỉ hớt miễn phí cho bất cứ ai tìm đến. Ông Vinh, chạy xe ôm hơn 15 năm nay ở trước Bệnh viện Ung bướu khen anh: “Thằng nhỏ hớt không lấy tiền nhưng làm rất đàng hoàng. Tôi mới được nó cắt bữa trước, bảo đảm đẹp, đỡ được dĩa cơm trưa 20.000 đồng”.
Có người xin Toàn cho chụp vài tấm ảnh, anh luôn từ chối, có lẽ vì nghĩ việc mình làm chẳng có gì to tát. Sau khi thuyết phục anh rằng việc làm tốt đâu nhất thiết phải to tát mới hay; khi giúp được người nào đó dù nhỏ như việc hớt tóc cũng rất đáng quý, Toàn mới chịu cho chụp một bức ảnh anh đang hớt cho một người chạy xe ôm.
Anh chăm chỉ làm cho tới lúc trời sắp tối mới thu dọn đồ nghề sửa soạn ra về. Đèn đường không rọi đến được dưới chân cầu thang này, nhưng lòng người đã làm ấm sáng một góc đường, nơi có những bệnh nhân đang vật lộn với tử thần.

Comments

Popular posts from this blog

GUSTAVE COURBET Danh họa Pháp có nét vẽ táo bạo bức phá cả nề nếp luân lý, không ngụy tạo.

*Xem thêm về những tác phẩm mang tính bức phá và táo bạo của  Gustave Courbet   *tranh minh họa và nguồn sưu tầm :    ViVi VÕ Hùng Kiệt Trong lãnh vực hội họa Tây phương, bức tranh  L’Origine du Monde (Cội Nguồn Nhân Gian)  của Gustave Courbet  có một chỗ đứng riêng biệt. Được vẽ vào năm 1866, bức họa chỉ được chính thức trưng bày trong viện bảo tàng vào năm 1995. Nội dung táo bạo có thể giải thích vì sao tác phẩm đã bị cất giấu trong hơn một thế kỷ, bởi vì bức tranh không vẽ gì khác ngoài bộ phận sinh dục của phụ nữ. *-“Tôi chưa từng nhìn thấy một thiên thần, và tôi không thể vẽ điều không thấy”. Sinh thời họa sĩ Gustave Courbet từng thốt lên như vậy, khi người ta lên án bức “Cội nguồn trần thế”  (L’origine du monde)  của ông là “điếm nhục” và đủ mọi ngôn từ mô tả sự đồi trụy khác. Điều này cũng dễ hiểu, bởi ông vẽ bức tranh này vào năm 1866 và hơn một thế kỷ sau, vào năm 1995, nó mới được chính thức trưng bày tại Viện Bảo tàng Ors...

Những đền đài dựng lên bằng nước mắt

Ảnh: báo Nông Nghiệp VN Tháng Năm vừa rồi, thế giới chia tay với một vị tổng thống kỳ lạ nhất thế giới, ông Jose Pepe Mujica. Từ giã chính trường Uruguay vào năm 79 tuổi, ông Mujica làm nhiều người sửng sốt khi chọn một cuộc sống đạm bạc vì thấy nhân dân mình còn nghèo khổ. Mỗi ngày ông đi làm trên chiếc xe hơi sản xuất vào năm 1987 và từ chối ở trong một dinh thự tráng lệ của chính phủ, chỉ sống trong ngôi nhà cũ kỹ của mình ở ngoại ô Montevideo.   Trả lời phỏng vấn với tờ Guardian, ông Mujica nói rằng ông thấy mình “lố bịch khi tận hưởng giữa sự khó khăn của đồng bào mình”. Giữa thế kỷ đầy cám dỗ vật chất và những tuyên bố hy sinh mang đầy tính mị dân của không ít kẻ cầm quyền, câu chuyện của ông Mujica thật sự là một nốt nhạc chói tai giữ những dàn đồng ca về lý tưởng đầy lừa dối.  Người dân Uruguay thật hạnh phúc khi có một người lãnh đạo biết yêu thương mình. Trong suốt 5 năm nhiệm kỳ của ông Mujica, đất nước chỉ có nền kinh tế trị giá 55 tỷ USD này đã làm mọi...

AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN

GỌI LÀ TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ KHÔNG OAN TÍ NÀO -New York Times viết bài nhận định, ca ngợi cụ Biden khi ra lệnh tháo chạy, đã lấy một quyết định dứt khóa và can đảm -decisive and courageous-. Nếu vắt chân lên cổ tháo chạy lúc 3g sáng là can đảm thì tất cả tự điển trên thế giới này cần phải được sửa lại hết. -CNN, đài TV cấp tiến cuồng, đã biện hộ cho cụ Biden, nhận định mất Afghanistan sẽ là một vết dơ nhỏ -small stain- trong gia tài cụ Biden để lại. Hả? “vết dơ nhỏ”? ___________________________________________________________________________________________________________  AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN     Tin tức thời sự từ đầu năm tới nay cho thấy nước Mỹ đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc xuống hố tự diệt. Chính quyền của cụ Biden trong hơn nửa năm qua đã đi từ khủng hoảng vĩ đại này tới khủng hoảng khổng lồ nọ. Mà đó chỉ là thành quả của hơn nửa năm, và cụ Biden sẽ còn ngồi đó gần ba năm rưỡi nữa, nếu còn sức khỏe thể xác và tinh thần, là việc càng ngày ...