Skip to main content

HÃY THÔI CHƠI TRÒ ĐU DÂY!


Ảnh: Người Việt Diễn Đàn
Ảnh: Người Việt Diễn Đàn
Đề tài biển Đông chiếm dung lượng phải nói là cực đại trên mọi trang tin ngoại giao và quân sự Mỹ. Chẳng vấn đề thế giới nào thời điểm hiện tại có thể thu hút sự quan tâm dữ dội của giới phân tích sừng sỏ từ các think tank Mỹ bằng hành động lấn lướt bất chấp nguyên tắc quốc tế lẫn đồng thuận khu vực của Bắc Kinh dưới trào Tập Cận Bình. Có thể hình dung biển Đông là nghị trình chính trong hành lang lẫn nghị trường Mỹ cũng như nhiều nước châu Á. Điều rất rõ ràng là không ai còn hồ nghi trước âm mưu lẫn tham vọng Trung Quốc. Và chỉ có những kẻ, vì lý do hoặc ràng buộc nào đó khiến Bắc Kinh nắm thóp gọn lỏn, còn nghĩ rằng mình có thể một mình thoát ra được móng vuốt Trung Cộng bằng trò chơi đu dây và đặt cược cả số phận quốc gia và dân tộc trên sợi dây mong manh đầy rủi ro đó.
Các hướng mổ xẻ của giới phân tích đều xoáy vào khả năng điều gì sẽ xảy ra nếu Trung Cộng tiếp tục bành trướng một cách không kiểm soát, trong đó không loại trừ chiến tranh – giữa Trung Quốc với nước nào đó trong khu vực và thậm chí giữa Trung Quốc với Mỹ. Mọi lượng định về khả năng chiến tranh và hậu quả của nó chắc chắn đang được cân nhắc. Tổng quát, trò chơi mà các bên đang đặt lên bàn cờ đều ít nhiều có tính rủi ro. Việc Trung Quốc dùng lá bài ái quốc cực đoan là con dao hai lưỡi. Nó có thể dẫn đến một hành xử “nóng máu” không lường trước tại thực địa mà Bắc Kinh cũng khó có thể ngờ. Giới hạn của lằn ranh chỉ là một cái lẩy cò. Việc Obama nhấm nhẳng trong chính sách tái cân bằng cũng chứa nhiều rủi ro. Như thế nào mới là “giới hạn” và “vượt quá giới hạn” mà Mỹ, hình như, đang ngầm để Trung Quốc tự tung tự tác?
Cách hành động của Washington đang gây hoang mang cho các đồng minh. Nó trở thành đề tài để giới bình luận Mỹ chỉ trích. Nó là đề tài nóng của các ứng cử viên tổng thống hiện tại. Nó chưa là một dấu chấm câu. Nó vẫn là một dấu hỏi. Rất to! Liệu có phải Obama đang nhử cho Trung Cộng ngửa bụng để thế giới thấy rõ những hình xâm quái vật của họ? Chỉ chờ khi đủ chứng cứ về những vi phạm chủ quyền khu vực của Trung Quốc thì Mỹ mới ra tay? Hay là chờ đến lúc Trung Quốc sa vào cái bẫy chủ nghĩa ái quốc cực đoan khi họ nổ súng trước? Để đối phó với “Tàu thâm”, phải cần thâm hơn họ? Có phải Obama đang “thâm” như thế? Chúng ta không biết. Không thể biết.
Nếu điều này là sự thật thì đây là ván cờ rất mạo hiểm của Obama, một khi tham vọng biến biển Đông thành ao nhà của Trung Cộng thành hiện thực (và nó đang ngày càng gần với hiện thực). Có lẽ đã đến lúc tất cả các bên cần phải ngửa bài. Thời điểm dường như đã chín mùi để xuất quân chiếu tướng. Sợi dây làm xiếc, dĩ nhiên, phải có thời hạn sử dụng. Nó đã chịu đựng đủ lâu, tương tự các sợi tế bào thần kinh của những người dân bất lực nhìn giới lãnh đạo của họ vắt vẻo đặt lòng tự trọng dân tộc lên sợi dây quyền lợi vì sự tồn tại của chính thiểu số lãnh đạo đó.
25-06-2015

Comments

Popular posts from this blog

GUSTAVE COURBET Danh họa Pháp có nét vẽ táo bạo bức phá cả nề nếp luân lý, không ngụy tạo.

*Xem thêm về những tác phẩm mang tính bức phá và táo bạo của  Gustave Courbet   *tranh minh họa và nguồn sưu tầm :    ViVi VÕ Hùng Kiệt Trong lãnh vực hội họa Tây phương, bức tranh  L’Origine du Monde (Cội Nguồn Nhân Gian)  của Gustave Courbet  có một chỗ đứng riêng biệt. Được vẽ vào năm 1866, bức họa chỉ được chính thức trưng bày trong viện bảo tàng vào năm 1995. Nội dung táo bạo có thể giải thích vì sao tác phẩm đã bị cất giấu trong hơn một thế kỷ, bởi vì bức tranh không vẽ gì khác ngoài bộ phận sinh dục của phụ nữ. *-“Tôi chưa từng nhìn thấy một thiên thần, và tôi không thể vẽ điều không thấy”. Sinh thời họa sĩ Gustave Courbet từng thốt lên như vậy, khi người ta lên án bức “Cội nguồn trần thế”  (L’origine du monde)  của ông là “điếm nhục” và đủ mọi ngôn từ mô tả sự đồi trụy khác. Điều này cũng dễ hiểu, bởi ông vẽ bức tranh này vào năm 1866 và hơn một thế kỷ sau, vào năm 1995, nó mới được chính thức trưng bày tại Viện Bảo tàng Ors...

Những đền đài dựng lên bằng nước mắt

Ảnh: báo Nông Nghiệp VN Tháng Năm vừa rồi, thế giới chia tay với một vị tổng thống kỳ lạ nhất thế giới, ông Jose Pepe Mujica. Từ giã chính trường Uruguay vào năm 79 tuổi, ông Mujica làm nhiều người sửng sốt khi chọn một cuộc sống đạm bạc vì thấy nhân dân mình còn nghèo khổ. Mỗi ngày ông đi làm trên chiếc xe hơi sản xuất vào năm 1987 và từ chối ở trong một dinh thự tráng lệ của chính phủ, chỉ sống trong ngôi nhà cũ kỹ của mình ở ngoại ô Montevideo.   Trả lời phỏng vấn với tờ Guardian, ông Mujica nói rằng ông thấy mình “lố bịch khi tận hưởng giữa sự khó khăn của đồng bào mình”. Giữa thế kỷ đầy cám dỗ vật chất và những tuyên bố hy sinh mang đầy tính mị dân của không ít kẻ cầm quyền, câu chuyện của ông Mujica thật sự là một nốt nhạc chói tai giữ những dàn đồng ca về lý tưởng đầy lừa dối.  Người dân Uruguay thật hạnh phúc khi có một người lãnh đạo biết yêu thương mình. Trong suốt 5 năm nhiệm kỳ của ông Mujica, đất nước chỉ có nền kinh tế trị giá 55 tỷ USD này đã làm mọi...

AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN

GỌI LÀ TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ KHÔNG OAN TÍ NÀO -New York Times viết bài nhận định, ca ngợi cụ Biden khi ra lệnh tháo chạy, đã lấy một quyết định dứt khóa và can đảm -decisive and courageous-. Nếu vắt chân lên cổ tháo chạy lúc 3g sáng là can đảm thì tất cả tự điển trên thế giới này cần phải được sửa lại hết. -CNN, đài TV cấp tiến cuồng, đã biện hộ cho cụ Biden, nhận định mất Afghanistan sẽ là một vết dơ nhỏ -small stain- trong gia tài cụ Biden để lại. Hả? “vết dơ nhỏ”? ___________________________________________________________________________________________________________  AFGHANISTAN - LỊCH SỬ TÁI DIỄN     Tin tức thời sự từ đầu năm tới nay cho thấy nước Mỹ đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc xuống hố tự diệt. Chính quyền của cụ Biden trong hơn nửa năm qua đã đi từ khủng hoảng vĩ đại này tới khủng hoảng khổng lồ nọ. Mà đó chỉ là thành quả của hơn nửa năm, và cụ Biden sẽ còn ngồi đó gần ba năm rưỡi nữa, nếu còn sức khỏe thể xác và tinh thần, là việc càng ngày ...